“Không đợi được tin của bạn gái, bạn trai không yên tâm đi ngủ. Thương Úc trả lời. Lê Tiếu nhếch miệng lên, đôi mắt nai con lấp lánh ánh sáng: “Vậy em có cần xin lỗi không? “Không cần. Giọng điệu của Thương Úc lại đầy nuông chiều như lẽ dĩ nhiên: “Chờ em bao lâu cũng được. Hai người lại trò chuyện với nhau vài câu rồi cúp điện thoại. Lê Tiếu mỉm cười, vắt tay lên trán, thở phào nhẹ nhõm. Thật tốt. Mỗi ngày đều có người chờ tin của bạn, quan tâm đến cuộc sống của bạn, cảm giác được cần và được che chở này khiến Lê Tiếu khẽ cong môi, tâm trạng rất thoải mái. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương