Lê Tiếu vẫy tay, khi xoay người lại thoáng chần chừ, muốn hôn chào tạm biệt anh.

Ai ngờ cô vừa nghiêng đầu, anh đã cúi xuống, ghì mạnh eo cô, nắm gáy cô, hôn sâu.

Chắc thần giao cách cảm là thế này nhỉ? Lê Tiếu ngửa đầu đáp lại, chân mày khóe mắt hiện lên ý cười xinh đẹp.

Hôn xong, Thương Úc cùng trán Lê Tiếu, hơi thở nóng bỏng phả vào khóe môi cô, dịu dàng nhắc nhở: “Có việc nhớ gọi điện thoại. Hàng mi Lê Tiếu khẽ run, cô ngẩng nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, nhón chân hôn chóp mũi anh: “Anh cũng thế. “Ừ, lên xe đi. Thương Úc vừa nói vừa dùng ngón cái lau ánh nước bên môi cô.

Thấy vết thương nơi khóe môi cô đã khá mờ, sự căng thẳng ẩn giấu trong mắt cũng giảm đi.