Lê Tiếu thẳng thắn chẳng kiêng dè, cứ như đấm một cú thật mạnh vào tim Lạc Vũ.

Lạc Vũ dừng bước, nương ánh đèn nhìn Lê Tiếu: “Tôi... Lạc Vũ muốn phản bác, những lời đến bên môi lại nuốt vào.

Vì kiếm cớ mãi mãi chỉ là kiếm cớ, tận sâu trong lòng cô ta rõ hơn ai hết, bản thân thật sự quá háo thắng.

Lê Tiếu xoay người lại nhìn vẻ mặt đặc sắc của Lạc Vũ, tiếp tục đâm dao: “Vì cô quá để ý thắng thua nên trong quá trình sát hạch đã mất đi tiêu điểm.

Hôm nay nhiều lần cô phân tâm chú ý đến tiến triển của những người kia.