Нình như mười giờ cô và Liên Trinh mới rời khỏi phòng thí nghiệm. Trên đường đi còn ghé cửa hàng tiện lợi dùng bữa, trì hoãn không ít thời gian. Sớm biết Thương Úc đến thì có kiểu gì cũng phải sớm về tìm anh. Anh lấy bao thuốc lá ra khỏi túi quần, vuốt ve hai cái, nhìn Lê Tiếu, giọng trầm thấp nói như đương nhiên: “Không phải em mai muốn xem bốn người bọn họ sát hạch sao? Lê Tiếu ngẩn người, giờ mới nhớ ra mai là thứ Bảy - ngày sát hạch của bốn trợ thủ: “Anh... cố ý đến đón em sao? Đôi mắt sâu thẳm của Thương Úc thoáng lóe sáng, ngón tay kẹp điếu thuốc nhưng không đốt, trầm giọng nói: “Nếu mệt mỏi quá thì tối nay nghỉ ngơi đã, sáng mai hẵng đến cũng không muộn. Dường như anh đã khôi phục trạng thái biếng nhác bình thường, tâm trạng mất khống chế đã gom lại trong đáy mắt, dường như lại trở thành bá chủ Nam Dương kiêu ngạo ngang tàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương