Giọng nói nũng nịu của Lê Tiếu truyền đến tại Thương Úc, tâm tư mất khống chế cùng thô bạo lập tức chấm dứt. Lý trí trở lại, tay anh buông lỏng nắm vặn cửa, môi mỏng mím chặt rồi lại nhìn Lê Tiếu. Chân mày cô nhướng lên duyên dáng, đôi mắt long lanh vô tội. Anh nhìn thấy đôi môi sưng đỏ của cô, đầu lưỡi cô còn thỉnh thoảng liếm khóe miệng. Ánh mắt anh nặng nề, tay hơi cứng đờ nâng gò má cô, ngón cái êm ái chạm vào khóe môi cô, giọng khàn: “Để anh xem. Lê Tiếu nén cười nhìn anh, thuận thể ngẩng đầu lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương