Vẻ mệt mỏi tan dần nơi chân mày khóe mắt, mặt cô vừa đỏ lại vừa nóng, sáng rực lại yêu kiều. Hai tay cô đặt lên khuôn ngực cường tráng của Thương Úc, mím đôi môi tê rần, nhíu mày thở dốc nhìn anh: “Diễn gia, em... “Anh ta là ai? Hử? Anh chống một tay lên cửa, nâng cằm cô lên, đôi mắt như bùng lửa, giọng rất thấp: “Không nỡ để anh ta dùng bữa một mình? Ngồi trước cửa sổ nói cười với anh ta? Lê Tiếu, có phải em không ngờ tới nay anh sẽ đến? Thương Úc thật sự tức giận. Nhất là sát khí và ánh sáng lạnh lẽo trong mắt anh khiến Lê Tiếu sợ hãi. Thậm chí cô cảm thấy, nếu như cô và Liên Trinh có gì với nhau thật, có thể Thương Úc sẽ giết luôn Liên Trinh. Lê Tiếu mím môi, nhìn đôi mắt phủ đầy sát phạt mà vòng tay ôm lấy eo anh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương