Không biết vì sao mà tối nay ký túc xá vô cùng yên ắng. Chắc do thứ Sáu, nhiều nhân viên nghiên cứu đã về nhà. Lê Tiếu lười nghĩ thêm, thong thả về phòng mình. Phòng cô ở cuối tầng hai, từng chiếc đèn cảm ứng sáng lên theo bước chân cô. Cho đến khi bước đến cửa sổ cuối cùng, dưới ánh đèn kia, đập vào mắt là bóng người màu đen cao lớn, Lê Tiếu hoảng hốt dừng chân. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương