Hàng mày Lê Tiếu giãn ra, chậm rãi nheo mắt, như một chú mèo Ragdoll lười biếng được vuốt lông. Thương Úc nhìn cô híp mắt hưởng thụ, thoáng ngừng tay, ôm người vào lòng, hôn lên tại cô: “Dễ chịu lắm à? Tai Lê Tiếu nóng bừng, sóng mắt mềm mại, nghiêng đầu nhìn anh, gắng gượng lảng sang chuyện khác: “Nội dung sát hạch của đám Lưu Vân là gì thế? “Thứ Bảy rảnh thì ghé xem. Thương Úc đặt tay lên vai cô. Ánh mắt Lê Tiếu lấp lánh, được gọi lên hứng thú, nét mặt mỏi mệt cũng trở nên sinh động: “Được, vừa hay thứ Bảy em được nghỉ. Thương Úc nhìn sườn mặt xinh đẹp của cô, con ngươi sâu thẳm co lại, mím môi cúi người với lấy bao thuốc lá trên bàn: “Mai mấy giờ đến phòng thí nghiệm? Lê Tiếu ngẫm nghĩ: “Chắc khoảng tám giờ. Công việc phòng thí nghiệm không nhẹ nhàng gì, thật ra tám giờ tới đã hơi muộn. Xem ra cô thật sự nên suy tính đến đề nghị của Viện sĩ Giang, sớm dọn qua ký túc xá. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương