Lê Tiếu mặc blouse trắng, lạnh nhạt đáp: “Ừm, không sao.

Quan Minh Thần trầm ngâm, nói tiếp: “Tôi vốn không có bản lĩnh gì, nhưng thân thủ không tồi, sức lại khỏe.

Nếu sau này có cần thì có thể gọi tôi bất cứ lúc nào. Nói xong, Quan Minh Thần gãi đầu, hơi xấu hổ.

Vì anh ta nhớ đến lúc “bắt cóc Lê Thiếu Quyền, anh ta tự xưng thân thủ không tồi lại bị Lê Tiếu quật ngã qua vai.

Điện thoại trong túi áo blouse của Lê Tiếu đổ hai hồi chuông.