Khoảng hai mươi phút sau, Đoàn Cảnh Minh dần tỉnh lại. Người nhà họ Đoàn đang ngồi quanh phòng bệnh, năm lần bảy lượt khuyên ông nghe lời bác sĩ dặn, đừng lấy sức khỏe ra làm trò đùa. Ông cụ không nói gì, chỉ sâu kín nhìn Đoàn Diệc Tuyên, mím môi nhìn trần nhà bực bội. Mà ở ngoài hành lang, Lê Tiếu dựa lưng vào tường nghe điện thoại. Là điện thoại của Viện sĩ Giang, hỏi xem có dự định thế nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương