Bước chân Đổ An Lương thoáng ngừng, ánh mắt bất chợt cuộn lên phong ba, cơ mặt co rúm lại: “Quả nhiên cô biết tôi là ai! ? Lúc này, Lê Tiếu vừa nhắn tin xong, ung dung tắt màn hình, ngẩng đầu nhìn Đồ An Lương, nói: “Biết anh là ai khó lắm à? Giọng điệu khinh miệt cứ như Đồ An Lương là một kẻ chẳng đáng nhắc đến.

Thân phận anh ta tôn quý khó ai sánh bằng ở Thành Nam, danh hiệu “anh Lương cũng chính là tượng trưng cho thân phận của anh ta.

Cách Lê Tiếu chẳng xem anh ta là cái thá gì khiến Đồ An Lương phẫn nộ.

Anh ta bỗng bước đến, đạp chân lên bàn trà, chống tay lên đầu gối, cúi người uy hiếp: “Nếu đã biết tôi là ai mà còn dám nói chuyện như thế? Có biết, kẻ trước đó khinh thường tôi đã... Anh ta còn chưa dứt lời, Lê Tiếu đã thiếu kiên nhẫn đứng dậy: “Đừng lảm nhảm thêm nữa.

Tôi đã đưa Cửu Công đi rồi.