Giọng điệu của Đồ An Lương có chút nghiền ngẫm, nhưng không khó để nhận ra được sự uy hiếp trong đó. Tay phải của Trọng Cửu Công bố thạch cao, tuy vẻ mặt tái nhợt, nhưng giọng nói lại rất bình tĩnh: “Đừng nghĩ nữa, tao sẽ không nói cho mày biết. Cách trò chuyện của hai người, không hề có sự ấm áp của tình cha con thắm thiết. Đồ An Lương vẫn về điếu thuốc bằng ngón cái và ngón trỏ, chán ghét cười nhạo, sau đó dụi tàn thuốc lên vai của Trọng Cửu Công. Cùng tàn thuốc vương vãi, vai áo bệnh nhân của Trọng Cửu Công và tấm bọc sofa cháy thành mấy lỗ nhỏ. Trọng Cửu Công nhìn tẩm bọc sofa, cổ sức duỗi tay trái ra phủi tàn thuốc rơi trên đó, nói lời sâu xa: “Mày có làm trò thể nào cũng vô dụng thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương