Đôi mắt xanh sâu thẳm của Charles nhìn Lê Tiếu chăm chú.

Ông ta cầm khăn ăn lau sạch khóe miệng, nở nụ cười ấm áp và gật đầu: “Không tệ, tôi rất thích.

“Vậy thì tốt, nếu thích thì ông ăn nhiều một chút. Lê Tiếu không giỏi giao tiếp.

Từ trước đến nay cô luôn làm việc tùy ý.

Lúc này, là chủ nhà, ngoài nói vài lời khách sáo, cô cũng không biết còn có thể nói chuyện gì với Charles.