Hôm nay Lê Tiếu không muốn đánh nhau vì lát nữa còn phải đi gặp Thương Úc. Nhưng Đồ An Lương dường như không biết sống chết, Lạc Vũ đã nói rất rõ ràng mà anh ta vẫn quyết không từ bỏ. Còn về đại hội gì đó, Lê Tiếu lười suy nghĩ, đoán chừng... có liên quan đến Thương Úc. Lúc này Lạc Vũ tập trung lại, khinh miệt chế giễu: “Để tôi, chút chuyện nhỏ này không cần đến cô ra tay. Lê Tiếu thản nhiên chấp nhận sắp xếp này, xoay người quay về ghế phó lái, còn không quên nhỏ giọng hối thúc: “Phải nhanh lên, anh ấy đang chờ. Lạc Vũ cười đáp: “Cho tôi năm phút. Thấy thế, Đồ An Lương cảm thấy khá quỷ dị. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương