Đỗ An Lương vừa nhìn thấy Lê Tiếu thì lập tức cười hứng khởi: “Người đẹp, gặp lại nhau rồi.

Tiếng gọi người đẹp nghe thật ngả ngớn.

Lê Tiếu lạnh nhạt đóng cửa xe, chậm rãi đi về trước hai bước, liếc nhìn đám côn đồ, lạnh nhạt nhếch môi: “Chúng ta thân thiết lắm sao? Đồ Án Lương khẽ cười, đứng cách Lê Tiếu mấy bước, hơi cúi người, tự cho là đúng: “Trước lạ sau quen, để tôi tự giới thiệu... Anh ta còn chưa dứt lời, Lê Tiếu đã chau mày cắt ngang: “Xin lỗi, không hứng. Nụ cười trên môi Đồ An Lương đông cứng, ánh mắt vô cùng bất mãn.

Không biết điều! Lúc này Lạc Vũ lặng lẽ quay lại cạnh Lê Tiếu, nhìn xung quanh với vẻ bảo vệ người.

Đồ An Lương nhìn hai người, nhếch môi cười, cúi đầu chỉnh lại ống tay áo: “Người đẹp à, cô là học trò của lão già kia đúng không? Lão già kia? Cửu Công? Ánh mắt Lê Tiếu lạnh lùng.