Lê Tiếu nhếch môi liếc nhìn anh: “Trước kia từng thấy qua. Dứt lời, cô lại nhìn lòng bàn tay anh, hơi bất mãn nhíu mày: “Mấy ngày tới đừng dính nước, vết thương hơi nhiễm trùng. Nếu không phải lúc ra khỏi biệt thự nắm tay anh, Lê Tiếu cũng sẽ không phát hiện lòng bàn tay anh bị thương. “Không sao cả, vết thương nhỏ thôi. Thương Úc nhìn ngón tay bị nắm lấy, nhếch môi đáp lại, co khớp xương cầm lấy tay cô. Lê Tiếu nhìn ngón tay đan vào nhau của hai người, vẻ mặt không vui hơi giãn ra, nhưng vẫn nhấn mạnh: “Vậy cũng phải chú ý một chút. “Được. Anh biết lắng nghe mà trả lời, ý cười trên môi làm đường nét gương mặt dịu đi. Nghe thế, Lê Tiếu lại nhìn vào mắt anh, hài lòng nhíu mày. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương