“Lạc Vũ nói em biết à? Thương Úc xắn cổ tay áo sơ mi, nghiêng đầu nhìn Lê Tiếu, ánh mắt sâu xa.

Lê Tiếu từ chối cho ý kiến, chậm rãi bắt tréo chân, vẻ mặt khoe khoang: “Không cần để ý chuyện ai nói em biết, em đang biết người biết ta thôi. Thương Úc nhìn cô chằm chằm, rồi khẽ nhếch môi cười, bóp bả vai cô, giọng hơi khàn: “Về sau muốn biết gì đều có thể hỏi thằng anh. Lê Tiếu nửa tin nửa ngờ đánh giá anh.

Vừa mới ngủ dậy, nét mặt anh vẫn còn có chút biếng nhác.

Sơ mi đen vốn phẳng phiu lại có vài nếp nhăn, trông vừa hoang dã lại vừa mềm mại.

Lê Tiếu tập trung lại, cố dời tầm nhìn đi, pha trò nói: “Nếu được thể thì em phải lập ra danh sách, dù gì bí mật của Diễn gia cũng không ít. Chẳng hạn như Ám Đường, Parma hay gia tộc Thương thị...