Lê Tiếu biết rõ mình nên làm gì, cũng vừa khéo trước khi rời đi, quan hệ của cô và Thương Úc đã có bước tiến triển. Có lẽ đều là ý trời. Thương Úc im lặng mấy giây, đẩy vai cô kéo giãn khoảng cách, cúi người cầm trà gừng trên bàn đưa cho cô, xoa đỉnh đầu cô, ôn hòa nói: “Nếu đã nghĩ xong thì đi đi. Người phụ nữ của anh không phải chim hoàng yến, mà là sinh viên tốt nghiệp hạng ưu của Đại học y Nam Dương, không nên dừng chân vì anh. Lê Tiếu bưng trà gừng, uống từng ngụm nhỏ. Gương mặt mỉm cười hun hơn nóng rơi vào trong mắt anh là vẻ đẹp vui tai vui mắt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương