LÀ CẢ CUỘC ĐỜI NÀY CỦA EM “Diễn gia, sao anh lại cho rằng em sẽ sợ? Sợ anh, hay sợ súng trong tay anh? Câu hỏi này khiến đôi mắt Thương Úc trở nên u ám, còn đậm đặc hơn cả màn đêm. Anh nghiêng người về phía trước, sóng mắt sâu không thấy đáy, lạnh lẽo nghiền từng chữ: “Người đàn ông trước mặt em, mười hai tuổi đã từng giết người, nắm trong tay vô số mạng sống. Gã không phải người tốt, nếu ở bên gã chẳng khác nào băng qua địa ngục, sơ sấy sẽ chết oan ngay. Lê Tiếu, em thật sự không sợ sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương