Mưa rơi như thác đổ. Nơi khe núi tĩnh lặng, ai nấy đều bất động. Lê Tiếu đứng yên, quét mắt nhìn Desert Eagle trong tay anh, chỉ lắc đầu: “Sợ gì cơ? Mưa xối xả át đi tiếng nói của cô, khẽ đến mức không thể nghe thấy. Cô quạt nước mưa đọng nơi khóe mắt, tiếp tục đi thẳng đến chỗ Thương Úc. Giây kể đến, tiếng súng vang lên chấn động cả khe núi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương