Thương Úc đan tay đặt lên bàn, cực kỳ nhẫn nại ngước cằm với Lê Tiếu: “Muốn nói gì? 1 Buổi chiều sau khi trở về, cô cứ thẫn thờ, im ắng đến mức bất thường. Lê Tiếu mím môi, nhìn sâu vào mắt anh, ngập ngừng rồi thử dò xét: “Diễn gia, nếu như em nói em muốn rời khỏi Diễn Hoàng... Cô còn chưa dứt lời, ý cười bên môi anh nhạt đi, đôi mắt vốn ôn hòa cũng trở nên sâu thẳm khó lường. Thấy thế, Lê Tiếu thầm than, cúi đầu tùy tiện kiếm cớ: “Em đùa thôi, anh đừng xem là thật. Nếu không còn chuyện gì khác, em về trước đây. Dứt lời, cô xoay người bỏ trốn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương