Lê Tiếu ngước mắt nhìn Viện sĩ Giang, mím môi không nói gì. Thấy vậy, Viện sĩ Giang kéo gọng kiếng, thành khẩn: “Tiếu Tiếu à, trò là hạt giống hiếm thấy trong mấy năm nay ở Đại học y. Thấy mặc kệ gần đây trò đang làm gì, thầy vẫn hi vọng trò có thể tiếp tục theo đuổi lĩnh vực kỹ thuật sinh học này. “Hơn nữa, kiến thức lý luận và kinh nghiệm thực tiễn của trò tích lũy nhiều năm như vậy, nếu để mai một thì thật sự quá đáng tiếc. “Đương nhiên, thầy vẫn tôn trọng quyết định của trò. Nếu trò cảm thấy thí nghiệm thật khô khan tẻ nhạt, không thú vị như cuộc sống muôn màu ngoài kia, vậy... thầy cũng không ép buộc trò. Lê Tiếu: “... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương