Giây kế tiếp, hơi thở ấm áp như có như không phà vào trán cô,

Cô tỉnh táo lại đã thấy Thương Úc cúi người, ghim gáy cô đề phòng cô né tránh: “Đưa em đến biệt thự vì muốn thấy em được ngon giấc. “Còn về Cửu Công thì đúng là ông ấy có tìm anh, nhưng anh đã từ chối.

Đồ An Lương vẫn chưa có tư cách uy hiếp được em. Giọng nói từ tính mà khàn khàn của anh vang lên, trong sáng mắt lộ ý cười.

Tâm sự rối ren của Lê Tiếu chợt tan thành mây khói.

Cô nhếch môi muốn cười nhưng cố nén, chỉ “à một tiếng, niềm vui từ cõi lòng lan rộng.