Thương Úc buông chân xuống, cúi người châm điếu thuốc, rủ mắt hướng về phía Lê Tiếu: “Qua đây. Lê Tiếu không chần chừ, bỏ gối ôm ra, chậm rãi đi đến cạnh anh rồi ngồi xuống. Mùi thuốc lá xen lẫn mùi gỗ mun mát lạnh trên người anh quẩn quanh trong không khí, âm thầm đầu độc lý trí của cô. Lúc này, anh lấy mu bàn tay thử nhiệt độ tách trà trên bàn rồi cầm đưa cô: “Trà giải rượu, uống xong thì đi ngủ. Giọng nói không cho phép từ chối. Lê Tiếu nhận lấy tách trà nhiệt độ vừa phải, ôm gọn trong lòng bàn tay, nhấp một ngụm nhỏ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương