Lê Tiếu và Lạc Vũ không ở lại tiệm tang lễ quá lâu.

Chưa đến mười phút, hai người họ đã ra khỏi cửa.

Lạc Vũ thuận tay kéo rèm cửa cuốn xuống, vừa xoay người thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng gọi: “Tiểu Lê, Tiểu Lê. Lê Tiếu nhìn lại, là Mặc Tề đang bước nhanh đến.

Anh ta thở dốc, lúc đứng lại còn vỗ ngực liên tục: “Tiểu Lê, cuối cùng cũng tìm được em rồi. “Có chuyện gì thế? Lê Tiếu tùy ý dựa vào cạnh cửa xe, liếc nhìn Mặc Tề đẫm mồ hôi trán, lạnh nhạt nhếch môi.

Mặc Tề cố ổn định hơi thở, mịt mờ liếc nhìn Lạc Vũ, sau đó tiến lên một bước nhỏ giọng với Lê Tiếu: “Là thầy bảo anh đến, vốn anh cũng không ôm hi vọng gì, không ngờ em ở đây thật. Dứt lời, anh ta lau mặt, truyền đạt lại lời của Trọng Cửu Công: “Tiểu Lê, thầy bảo là thầy không mong em dốc lòng điều tra chuyện lần này, vì...