Lạc Vũ bình thản nhìn Lê Tiếu, lắc đầu: “Tôi không nóng vội, chút thương tích chẳng nhằm nhò gì, cô Lê yên tâm.

Khách sáo thật! Hôm nay, Lạc Vũ thu lại hết gai nhọn trên người, nói chuyện bằng giọng cung kính quá mức khiến Lê Tiếu không thích ứng.

Cô thoáng ngừng, ngón tay vuốt khóe môi: “Vậy đi thôi, nhưng tôi cần ra ngoài làm vài việc. “Xin mời, để tôi lái xe. Lê Tiếu nhìn Lạc Vũ, hay thật, bắt đầu xưng hô tôn kính rồi.

Dù thời gian tiếp xúc với Lạc Vũ chưa lâu, nhưng Lê Tiếu hiểu rõ cá tính cố chấp của đối phương, nên cũng không sửa lại, ném chìa khóa xe cho Lạc Vũ, vừa đi vừa nói: “Cửa hàng đồ tang lễ Thành Nam. Đó là cửa hàng Cửu Công mở, bán đồ dùng tang lễ.

Trong chốc lát, Lạc Vũ lái xe của Lê Tiếu, theo chỉ dẫn lái về hướng Thành Nam.