Bàn y tá, Lê Tiếu đanh mặt đến cạnh Phó Luật Đình. Đối phương cầm báo cáo chẩn đoán bệnh trong tay, vừa nhìn thấy cô thì đưa ra ngay: “Phần mềm tụ máu bầm, cổ tay bị gãy, nhưng may là không bị thương đến mạch máu. Vừa rồi tôi có gọi điện liên lạc với bác sĩ điều trị chính, ông ấy nói gân cốt của ông cụ rất tốt, không thể nào gãy là do khiêng vác đồ được. Lê Tiếu đọc bản báo cáo vài lần rồi đặt trên bàn, tá: “Được, tôi biết rồi. Phó Luật Đình thấy tâm trạng của cô không tốt nên cũng không nhiều lời nữa. Hai người bước vào thang máy, Phó Luật Đình ngẫm nghĩ rồi nói: “Dạo này tôi đều ở bệnh viện, tạm thời không đến phòng thí nghiệm, nếu ở đây cần giúp đỡ, cô có thể nói với tôi bất cứ lúc nào. Lê Tiếu nhìn số nhảy trên bảng thang máy không chớp mắt, gật đầu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương