Sau khi Lưu Vân rời khi, vừa khéo Thương Úc cũng xuống lầu quay lại phòng khách.

Tóc con trước trận lòa xòa, mặt mày mỏi mệt.

Lê Tiếu làm ổ trên sofa đối diện với anh, nghiêng đầu quan sát: “Diễn gia, có phải tối qua anh không ngủ? Lúc này, anh khom lưng ngồi xuống, bắt tréo chân, nâng tay đặt cùi chỏ lên lưng ghế, hơi ngẩng đầu: “Có ngủ trên máy bay. “Vậy anh muốn ngủ bù không? Lát nữa em... Cô còn chưa dứt lời, anh đã hé mắt nhìn cô, hỏi: “Không muốn ở cạnh anh?

Lê Tiếu: “... Đây là ý của cô à? Thấy cô không nói gì, Thương Úc chậm rãi khép mi mắt, giọng nhàn nhạt: “Có việc thì đi đi. Hình như tâm trạng rất không vui đấy! Lê Tiếu đẩy gối ôm ra, thong thả đứng dậy, đến cạnh anh ngồi xuống: “Diễn gia, hình như em đâu có nói phải đi... Xem như vừa rồi đúng là có tính rời đi thật, nhưng mục đích cũng vì muốn anh có thời gian nghỉ ngơi.

Nhưng khi anh chau mày hỏi ngược lại, Lê Tiếu lập tức bỏ ý định đó.