Khoảng cách hai người gần trong gang tấc, hơi thở cũng đan vào nhau. Lê Tiếu ổn định tinh thần, ngắm đôi mắt sâu thẳm của anh, trực giác cho cô biết không thể tiếp tục đề tài này nữa. Mắt cô chợt lóe lên, tự ý đưa tay phải ra, vô tội mà nhìn: “Diễn gia, em lạnh. Vừa rồi nắm tay trái, giờ nên là tay phải, không thể được đây mất đó. Mặt mày Thương Úc vốn không vui, nhưng nhìn thấy động tác của Lê Tiếu thì vẻ lạnh nhạt lập tức bị nụ cười bao phủ. Anh nhìn Lê Tiếu, ngón cái đè cằm cô, mỉm cười: “Lạnh còn không biết mặc dày vào? Đây là từ chối nắm tay sao? Nhưng theo lời anh nói, tay phải của Lê Tiếu đã được bọc bởi lòng bàn tay to rộng của anh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương