Đôi mắt lạnh lùng của Thương Úc híp lại, giữa hàng mày rậm hiện lên vẻ tàn bạo: “Chức trách của cô ta là bảo vệ em, không phải là được bảo vệ. Diễn Hoàng không cần phế vật. Quả nhiên anh biết cả.. Lê Tiếu mấp máy môi, ánh mắt rơi vào bàn tay hai người đan nhau, không nỡ dời mắt đi. Cô im lặng mấy giây,lẳng lặng nhìn vẻ mặt u ám của Lạc Vũ, mắt lóe lên: “Diễn gia, anh có thấy... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương