Chưa đến năm phút, Lê Tiếu đã lấy khay và vật dụng trị vết thương ngoài da trong hòm thuốc khử trùng ra. Cô quay lại cạnh Lạc Vũ, dùng mũi chân kéo ghế xoay ra ngồi xuống, vừa mang bao tay y tế vừa nhắc nhở: “Cởi đồ ra. Từ đầu đến cuối, Lê Tiếu quá bình tĩnh không giống như một cô nàng mới hai mươi hai. Trong lòng Lạc Vũ có rất nhiều nghi vấn, cô ta chần chừ mấy giây rồi nhịn đau, chậm rãi cởi áo khoác ra. Lê Tiếu cầm bông tiệt trùng lau vết máu trên vai đối phương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương