Không thấy ông nổi giận, Đoàn Diệc Tuyên tự cho là đúng nên nói tiếp: “Tiểu Tiểu đừng hiểu lầm, chị nói thế cũng vì sợ em bị gạt thôi. Nếu không... tìm người giám định thử xem. Nếu là đồ thật đương nhiên tốt rồi, lỡ đâu là hàng giả, há chẳng phải ông nội đã uổng công vui mừng một phen? Ông cụ Đoàn không vui liếc Đoàn Diệc Tuyên: “Tuyên Tuyên, cháu nói gì thế? “Chà! Khi mọi người đang thảo luận xem văn phòng tứ bảo là thật hay giả, Lê Ngạn cười thản nhiên: “Em họ à, không có kiến thức thì đừng lên tiếng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương