Nghe thế, Đoàn Diệc Tuyên quay lại trước bàn vuông, ghét bỏ nhìn cái hộp xấu xí cuối cùng, bĩu môi mở chốt.

Nghe tiếng vang, Đoàn Cảnh Minh còn đang thưởng thức nghiên mực Bàn Cổ cũng nhìn sang.

Đoàn Diệc Tuyên mở nắp hộp ra tự ý đánh giá món đồ bên trong, sau đó cười khinh miệt: “Em họ Tiểu Tiểu, em tặng thứ rách nát gì cho ông nội thể: Nghiên mực này sao lại mẻ một góc vậy?

Cô ta không ngờ quà tặng của Tiểu Tiểu cũng là nghiên mực, nhưng nhìn qua trông rất bình thường, cứ như đã bị dùng qua rồi.

“Tuyên Tuyên, không được nói linh tinh! Cậu Cả Đoàn Nguyên Hoằng cảnh cáo, cẩn thận quan sát Lê Quảng Minh, sợ sẽ chọc giận em rể giàu có nhất này.