Mở quà được một nửa, trên bàn còn lại mấy hộp gấm tuyệt đẹp cùng với chiếc hộp vô cùng tầm thường. Ánh mắt Đoàn Diệc Tuyên lóe lên, cô ta xoay người nhìn về phía Lê Tiếu: “Có muốn kể đến chị mở quà của em không? Cô ta đã sớm nghe ngóng từ chỗ quản gia, hộp cổ đó là quà tặng của Lê Tiếu. Nhìn qua là thấy không đáng để ý rồi! Thế nên cô ta tính lợi dụng Lê Tiếu thả con săn sắt bắt con cá rô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương