Bỗng dưng, mùi đàn hương thấm lòng người âm thầm lan tỏa xung quanh. Lê Tiếu kinh ngạc dời tầm mắt. Lúc này, trên ban công bên cạnh cách nhau chưa đến hai mét, Thương Tung Hải ngồi trên xích đu, trước bàn xông hương, ngâm trà, thích ý nhìn cô: “Cháu gái à, sao lại thở dài thé? Lê Tiếu tập trung lại, hơi xoay người về phía Thương Tung Hải, gật đầu: “Dạ không có gì, đã làm phiền bác trai ạ. Thương Tung Hải cầm tách trà trên bàn ngửi thử, hướng về phía Lê Tiếu tỏ ý: “Không phiền, muốn sang đây uống trà không Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương