Thương Úc nghịch điện thoại, ngước mắt liếc ông: “Ba muốn dặn dò gì? Lê Tiếu cũng nhìn sang, tập trung tinh thần chờ đợi. Hai tay Thương Tung Hải chống đầu gối, nhìn qua nhìn lại giữa hai người: “Nhà họ Tiêu có phải người đến không? Đây hẳn là lần đầu Lê Tiếu nghe Thương Tung Hải chủ động nhắc đến nhà họ Tiêu. Cô không trả lời, Thương Úc mím môi, thái độ lãnh đạm: “Hiện vẫn chưa. Thương Tung Hải mỉm cười: “Đây là biệt viện của George, họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng hai đứa không nên sơ suất. Lê Tiếu cụp mắt, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Thương Úc: “Ba, nhà họ Tiêu của Parma sao lại trở thành Công tước Anh? Trong phòng yên ắng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương