Trên WeChat, Nam Hân chỉ gửi địa chỉ cùng với ba chữ: “Đến hỗ trợ. Hai người nhất trí đến sảnh số 2. Lúc này, trước cửa sân vận động, nhân viên y tế ra vào không ngừng, còn có mấy người hóng chuyện chỉ trỏ vào trong. Lê Tam kéo áo khoác, tư thái ngạo mạng, khí thế mạnh mẽ. Lê Tiếu bên cạnh anh tuy vẫn thản nhiên như thường, nhưng trong đôi mắt nai đen nhánh lại hiện rõ sự lạnh lẽo người khác chớ đến gần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương