Lê Tam cắn điếu thuốc, híp mắt nhả khói: “Thương Tung Hải bảo em về thăm một chuyến? Sao anh không nhớ em từng đến Parma nhỉ? Dù anh không quen thuộc nơi đó, nhưng cũng từng nghe bạn bè nhắc đối câu. Đó là biên giới không phải em muốn đi là có thể đi được. Lê Tiếu nhếch môi, móc thẻ kim cương ra ném lên bàn: “Cả anh cũng nghe ra sự bất thường, nhưng ba mẹ cứ ngậm chặt miệng. Một khi hạt giống nghi ngờ đã gieo vào lòng, lại còn được ủ trong thời gian dài, tất nhiên sẽ nhanh chóng nảy mầm. Lê Tam cầm tấm thẻ lên, nhìn sơ qua: “Cái quỷ gì đây? “Nghe nói là thẻ thông hành Parma. Lê Tam bật cười, ném lại thẻ lên bàn, bắt tréo chân, ngửa đầu uống cạn ly rượu: “Nếu đã có thể thông hành thì sau này tìm cơ hội đi thử. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương