Nhắc đến đây, Đoàn Thục Viện thoáng ngừng, cố tình nghiêm mặt, làu bàu: “Nhưng ba con đúng là quá đáng, mẹ cũng không biết chuyện có thư đính hôn.

Đợi ông ấy dậy, mẹ chắc chắn phải nói chuyện đàng hoàng với ông ấy. Chỉ vậy thôi sao? Lời giải thích của Đoàn Thục Viện nghe có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng không khỏi có hiềm nghi đang tránh nặng tìm nhẹ.

Lúc này, ngoài sảnh cửa chính vang lên tiếng bước chân cùng với tiếng chào hỏi của quản gia, Lê Tam đã về.

Anh Ba Lê Thừa mặc áo khoác màu đen sải bước vào trong phòng khách.

Người anh ướt mưa, nhìn quanh một vòng rồi nhắm vào Lê Tiếu rồi hỏi ngay: “Từ hôn rồi sao? Anh vừa nhận được cuộc gọi của quản gia cách đây không lâu, biết được ông cụ Thương đích thân đến từ hôn.