Lê Tiếu hờn dỗi bờ một tiếng. Ngay cả Thương Úc cũng không biết, chắc chỉ có ba cô mới hiểu rõ nội tình. “Nếu đã từ hôn, đương nhiên thư đính hôn hủy bỏ. So với việc nghĩ mãi về thư đính hôn, chi bằng bàn xem nên cảm ơn tôi thế nào? Thương Úc nhìn Lê Tiếu, sợi tóc tung bay, âm cuối lẫn với tiếng mưa rơi, nghe vào tại ẩn chứa sự dịu dàng cuốn hút linh hồn. Lê Tiếu đưa tay ra ngoài hành lang, mưa rơi từ mái che xuống lòng bàn tay cô cũng không thể nào dập tắt được lửa lòng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương