Lê Tiếu nhìn sang Thương Tung Hải, cười khẽ lắc đầu: “Dạ chưa đi bao giờ.

Nếu không phải vì quen biết Thương Úc, chắc đời này cô cũng chẳng để ý đến Parma.

Sự nhắc nhở của Thương Tung Hải lại gợi lên sự mong chờ trong cô.

Thương Tung Hải nhấp ly hồng trà, cảm khái: “Hóa ra là chưa từng đi... Không đợi Lê Tiếu đáp lại, ông vuốt ve ly trà, cặp đôi mắt có thâm ý khác xuống, than khẽ: “Nếu có cơ hội, cháu nên về thăm một chuyến. Lúc này, không ai phát hiện Đoàn Thục Viện vẫn luôn yên lặng bỗng trở nên hồi hộp.

Lê Tiếu vẫn luôn chú ý đến Thương Tung Hải, nghe ông nói thế thì vẻ ngạc nhiên vụt lướt qua đáy mắt cô.