Lê Tiếu lạnh nhạt nhìn Lê Thiếu Quyền, liếc dụng cụ báo động trên mặt đất: “Còn chưa đóng cửa?

Lê Thiếu Quyền sợ run hai giây: “Ờ, ờ. Anh ta ném gậy bóng chày lên sofa, nhanh chân cất dụng cụ báo động về vị trí cũ.

Thế giới tĩnh lặng.

Không biết anh ta thật sự sợ hãi hay do rối loạn quá nữa đây.

Lê Tiếu xoa thái dương, câm nín đánh giá Lê Thiếu Quyền: “Điên à? Đến mức phải đặt tới ba dụng cụ báo động? Lê Thiếu Quyền ngượng ngùng đóng cửa lại, cúi đầu, phiền muộn vò tóc: “Còn không phải do anh sợ họ lại đến gây phiền chứ là gì? Hai người một trước một sau vào phòng khách.