Lê Tiếu liếc nhìn bộ dạng thiết tha của Quan Minh Ngọc, thờ ơ cụp mắt: “Nếu học lại lớp mười hai, vậy sao không học cho đàng hoàng, lại yêu đương qua mạng với Lê Thiếu Quyền? Quan Minh Ngọc gảy móng tay mình, một lúc lâu mới lẩm bẩm: “Vì tôi xấu xí, vì tôi nghèo khó, vì tôi lớn tuổi nên cả lớp không có bạn nào chịu nói chuyện với tôi. “Tôi học rất kỹ kiến thức lớp mười hai, tôi cũng muốn dùng hết thời gian của mình. Nhưng... dù thế, đôi lúc tôi vẫn thấy cô đơn. “Ngày nào anh tôi cũng làm việc ở công trường, cực khổ hơn tôi nhiều lắm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương