Chẳng lâu sau, Thương Úc lạnh nhạt phất tay, Lạc Vũ và Lưu Vân nối đuôi nhau ra ngoài. Lê Tiếu ngồi trên sofa nhìn theo bóng lưng Lạc Vũ, chợt nhếch môi. Trong phòng họp bên cạnh, Lưu Vân trở tay đóng cửa lại, liếc nhìn Lạc Vũ, bất đắc dĩ nhíu mày: “Sao mới về mà cô đã gây chuyện với lão đại thế? Nửa năm nay Lạc Vũ luôn xử lý công việc ở Parma, nếu không phải lần này Truy Phong bị đưa đi, có thể trong một thời gian nữa cô ta cũng sẽ không trở về. Lưu Vân cũng không ngờ rằng Lạc Vũ dám bất kính với Lê Tiếu ngay trước mặt lão đại. Lạc Vũ khoanh tay đứng dựa vào tường, đuôi mắt hẹp dài hiện lên ánh sáng lạnh lẽo: “Đây không phải là gây chuyện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương