Năm cuối cùng hắn ở nước Văn Uyên, An An không thể đến kịp. Hắn đợi suốt một ngày, gần như nản lòng thoái chí nhưng lại không kiềm chế được nỗi nhớ trong lòng. Trong lòng suy đoán đủ loại nguyên nhân. Một mặt sợ An An sẽ không bao giờ đến nữa. Một mặt khác lại tự nói với bản thân, có lẽ An An quên mất một lần. Ban ngày, hắn giả vờ không có chuyện gì xảy ra, vẫn sống cuộc sống như bình thường. Xung quanh hắn càng có nhiều người muốn có quan hệ tốt với hắn những hắn lại vẫn chưa chờ được người hắn muốn nhìn thấy kia. Vào một ngày ở cung yến nước Văn Uyên, hắn uống thêm mấy chén. Vốn dĩ sẽ không say nhưng sau khi trở về sân nhỏ, nhìn thấy hành lang không một bóng người. Những cảm xúc không thể bộc lộ ra đó đột nhiên không thể khống chế mà tràn ra ngoài. Đêm hôm đó, cả đêm hắn gọi tên An An, cũng viết một trang giấy đầy chữ An An. Ngày hôm sau, sau khi tỉnh rượu, hắn không nhìn thấy trang giấy toàn chữ An An kia nữa. Hắn tưởng bản thân say rượu mà sinh ra ảo giác. Bởi vì, hắn đã từng mơ thấy thân ảnh An An vô số lần, đâu phải chỉ một đêm gọi tên An An. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương