Bên ngoài điện vườn Hòa Bình, Thời An đi theo bên cạnh Mục Trì Thanh và đi vòng trở về con đường chính. Sau khi nhìn thấy đình hóng gió, bả vai nhỏ của nàng thả lỏng xuống nhẹ đến mức không thể phát hiện ra được. Mục Trì Thanh im lặng không tiếng động lướt mắt nhìn qua, hàng mi dài rũ xuống. An An vẫn là bị dọa sợ rồi, chỉ là không muốn biểu hiện ra bên ngoài ở trước mặt hắn mà thôi. Hắn hắng giọng, sau khi Thời An nhìn qua thì khóe mắt hơi cong lên, cong thành một độ cung đẹp, hỏi: “An An không tò mò là tại sao ta phát hiện ra nàng ở sau tấm bình phong sao? Thời An bị hắn hỏi như vậy, suy nghĩ bị gián đoạn, nàng quên đi chuyện xảy ra lúc nãy, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Là lúc ta không cẩn thận di chuyển một chút sao? Mục Trì Thanh lắc đầu mỉm cười: “Ở trước lúc đó nữa, ta đã biết nàng ở sau tấm bình phong. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương