“Sở Hạ Triều,“ Nguyên Lý nói với vẻ u sầu, “Ngươi thật là thô bỉ…”

Sở Hạ Triều nghi ngờ mình nghe nhầm: “Ngươi nói gì?”

Nguyên Lý lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt như nhìn thấu hết những ý nghĩ bẩn thỉu trong lòng Sở Hạ Triều.

Sở Hạ Triều bị nhìn đến đỏ mặt, vội đổi đề tài: “Ngươi lập ra Viện Lương Thực thật giỏi. Mới mở rộng có nửa năm mà đã có tác dụng nhanh như vậy.”

Nguyên Lý liếc nhìn hắn: “Không tệ, ta đã phái người liên lạc với Chu Công Đán rồi. Chu Công Đán một thân một mình ở Ký Châu, ta luôn lo hắn gặp chuyện bất trắc. Có người của Viện Lương Thực bên cạnh, ít ra hắn cũng có thêm trợ thủ.”