- Đừng nhúc nhích, ngươi như vậy là do huyền lực biến mất quá nhanh, ta chuyển vận chút linh lực cho ngươi, chắc rất nhanh sẽ khỏe thôi.Dạ Diên khẽ nói bên tai nàng.Bách Lý Hạo Thần dường như muốn bóp nát nắm tay, sự ghen tuông cũng sắp bay lên trời rồi. Hai người này lại còn đỡ lấy cổ, nhưng lúc này hắn không thể cưỡng ép kéo Tử Nguyệt ra được. Nàng sẽ bị thương.Đột nhiên, hai bóng người đi ra từ Tứ Nguyệt Minh Châu khiến hắn kinh sợ, ngạc nhiên đến mức quên đi cả sự khó chịu của Lâu Tử Nguyệt và Dạ Diên.- Sư thúc? Hoàng huynh? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương