Chỉ thấy gương mặt bé nhỏ của nàng thành kính và nghiêm túc, ánh mắt phóng xa, cho đến nơi xa nhất.Khi tầm mắt chạm tới vầng trăng tròn đêm nay, Lâu Tử Nguyệt chấn động, giống như cảm nhận được gì đó, cả người chợt run lên, nhìn về phía Bắc Đường Xu.Tuy nàng vẫn không thể hiểu sư huynh muốn gì, nhưng hình như từ trước đến nay, điều đó đều có liên quan đến những viên trân châu và ánh trăng này.- Kiêu Dạ, kiếm của ngươi có thể sinh ra cộng hưởng với chúng sao?Ma xui quỷ khiến, Lâu Tử Nguyệt đột nhiên hỏi một câu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương