- Đúng, bà ấy ở đâu thì con ở đó. – Lâu Tử Nguyệt biểu hiện cực kì mạnh mẽ, lại không cho người khác từ chối. – Ông nội, người con tìm lâu như vậy mới có thể tìm được, con sẽ không để bà ấy chạy đi đâu!Trong lòng Bách Lý Hạo Thần giật mình thầm nghĩ, lời nói của nàng sao giống đang ẩn ý nói tới hắn vậy? Tiểu nha đầu này thật biết nói chuyện, một câu hai ý. Trong lòng lại thầm có chút vui vẻ...Trong lòng Lâu Trạch Thiên suy nghĩ phức tạp, liên tục cân nhắc.Con gái và cháu gái đều muốn tìm về trượng phu và phụ thân mình, cái này ông hiểu rõ, cũng giống như lòng muốn tìm được con gái của mình thôi. Nhưng mà xé rách không gian rất nguy hiểm, mà chuyện này còn không phải chuyện nguy hiểm nhất, đáng sợ nhất chính là lòng người.Tây Môn và Bắc Đường, hai cái họ này đại diện cho cái gì, bọn họ đều không hiểu nhưng ông biết. Bọn họ đã từng là đỉnh cấp thế gia xưng bá đại lục Huyễn Thải, về sau đột nhiên tàn lụi đi nhưng mà cho tới bây giờ vẫn có thể xưng bá một phương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương